Trang chủ : Tư liệu
Quảng trường Đỏ

      
Tôi thăm Quảng trường Đỏ một chiều cuối thu 2014 - Đó là một buổi chiều vàng hươm và mộng mị. Nhiều người nghĩ gọi là Quảng trường Đỏ vì liên quan đến màu gạch đỏ bao quanh hay màu đỏ chủ nghĩa cộng sản. Thật ra Quảng trường Đỏ bắt nguồn từ chữ krasnaya, tiếng Slava cổ có nghĩa là đẹp.

Bao quanh Quảng trường Đỏ là những kiệt tác kiến trúc gồm Điện Kremlin, Trung tâm thương mại GUM, Bảo tàng Lịch sử, Thánh đường St.Basil.

Quảng trường Đỏ hình chữ nhật, không bè bè như Thiên An Môn mà nghiêng nghiêng về phía hai đầu Bắc - Nam, khum khum như cánh hạc bay. Quảng trường Đỏ không mang lại cảm giác lạnh lẽo và đe dọa như Thiên An Môn mà đánh động trường liên tưởng và gợi những giấc mơ.

Giữa Thiên An Môn, ta dễ rùng mình nghĩ đến vụ tắm máu năm 1989, trên Quảng trường Đỏ ta không thể không nhớ về cuộc diễu binh lịch sử ngày 7/11/1941. Đó là cuộc diễu binh vô tiền khoáng hậu. Trong khi thành phố bị quân Đức bao vây, từ cuộc diễu binh này các chiến sĩ đi thẳng ra mặt trận. Cuộc diểu binh vì thế không chỉ để biểu dương lực lượng mà còn là một cuộc tiễn đưa. Không biết ai trong số họ đã về và ai không trở lại. Bỗng nhớ bài thơ “Đợi anh về” từng làm xao động tâm hồn bao thế hệ, Em ơi đợi anh về. Đợi anh hoài em nhé. Mưa có rơi dầm dề. Ngày có buồn lê thê. Em ơi em cứ đợi. Niềm tin và tình yêu bao la còn được thể hiện qua mấy khổ thơ cuối: Dù cho biệt tin anh, dù cho ai đó lạt phai, dù cho mưa bom bão đạn… xin em cứ đợi. Để rồi khẳng định, anh sẽ về, vì chúng ta biết chờ nhau.

Hèn chi. Đối mặt với những người lính chiến đấu vì tình yêu và chiến đấu để sớm được trở về với người yêu thì, Hitler thua là cái chắc.


            

 Các tin liên quan

 
 1   2   3   4   5  > >>

  Trước    In trang