Trang chủ : Tư liệu
Tiệc dải mũ

      
Hiếu, môn sinh cũ, nay là quản đốc một phân xưởng. Ngày nọ em ghé thăm và xin thầy tư vấn cho cách xử lý một tình huống - “Phân xưởng của em vừa xẩy ra vụ mất cắp. Sau khi rà soát, đã xác định được thủ phạm là một công nhân trong xưởng. Em định sẽ công khai trước cuộc họp toàn thể để làm gương cho mọi người. Theo thầy, có nên không?”.

Tôi bèn kể cho em chuyện xưa - chuyện “Tiệc dải mũ”: Ngày nọ, Sở Trang Vương thết dạ tiệc chiêu đãi quần thần. Sở Vương đem theo Hứa Cơ - Cung phi yêu chiều nhất giúp tiếp rượu các quan. Đang vui, bỗng cơn lốc ập đến, đèn đuốc tắt ngúm. Trong đêm tối, Hứa Cơ nhận ra một bàn tay xúc phạm mình. Giận quá, Hứa Cơ giật đứt chiếc dải mũ của hắn, rồi đi về phía nhà vua, “Bẩm Đại vương. Có người trêu ghẹo thiếp, thiếp đã giật đứt chiếc dải mũ của hắn. Khi đèn sáng trở lại, nếu thấy ai không có dải mũ, ấy là kẻ xấu, xin Đại vương trị tội hắn”. Nghe Hứa Cơ tâu xong, Sở Trang Vương phán, “Cuộc vui hôm nay, ta muốn các khanh cũng góp phần. Giờ, tất cả các khanh hãy giật đứt hết dải mũ của mình”. Lúc sau, đèn được thắp sáng trở lại, thấy trên mũ các quan chẳng còn dải mũ nào, trông ngộ ngộ nên ai cũng cười vui”. Buổi tiệc cứ thế kéo dài cho đến sáng.

Sau khi hồi cung, Hứa Cơ trách Sở Vương sao lại tha cho kẻ xấu. Sở Trang Vương cười nói, “Ta tổ chức tiệc rượu mục đích là để cho các quan vui. Khi rượu ngà ngà, có người hành xử không chuẩn là chuyện bình thường. Nay vì chuyện ấy mà trị tội họ thì còn chi là vui nữa. Vả lại, làm thế là làm nhục đại thần. Sao đành”.

Về sau, trong một lần chinh chiến, Sở Trang Vương bị vây hãm tưởng như ngàn cân treo sợi tóc. Bỗng một vị tướng trẻ tả xông hữu đột, liều mình cứu giá. Vị tướng ấy tên là Đường Giao. Sau khi giành thắng lợi, Sở Vương cảm kích hỏi, Đường Giao thú nhận chính mình là người bị Hứa Cơ giật đứt dải mũ trong buổi tiệc năm ấy, nay quyết xả thân cứu giá là để báo đáp tấm lòng khoan dung độ lượng của đức Vua.

Tôi nói với Hiếu:
     - Một, có tiền không biết giữ, để hớ hênh, khơi gợi lòng tham nơi người khác. Đã không trách mình lại đi trách người. Thế thì bất công quá.
     - Hai, chỉ vì chút đồng tiền mà làm mất danh dự người khác, khiến họ không còn ngẩng mặt lên được trước mọi người. Thế thì bất nhân quá.
     - Ba, sao không nghĩ người ấy đang túng thiếu ngặt nghèo; ví dụ như vợ đau, con ốm, mẹ già cần thuốc than, nên phải làm liều. Thế thì vô tâm quá.
     - Và bốn, theo thầy nên họp toàn thể phân xưởng, thông báo vụ mất tiền và nói có thể một người lạ nào đó đi ngang thấy tiền nên đã lấy. Đề nghị mọi người lần sau hãy cẩn thận cất giữ tiền bạc của mình.

Tuần sau, Hiếu trở lại nói “Cám ơn thầy. Con đã làm y như lời thầy dạy. Mọi chuyện đều quá tốt. Con nghĩ, giá như không gặp thầy, con cứ làm theo cách của mình thì bây giờ con ân hận biết bao. Con cám ơn thầy”.



            

 Các tin liên quan

 
 1   2   3   4   5  > >>

  Trước    In trang