Trang chủ : Tư liệu
Vị quan toà tí hon

      

Hôm đến Cali, tôi ở lại nhà của một người bạn cũ. Anh là tiến sĩ kinh tế, giáo sư trường Đại học Sacramento. Trước bữa cơm tối, anh trịnh trọng bày ra chai rượu và 2 cái ly. Bên kia bàn, cậu con trai út khoảng 9 tuổi, trừng mắt nhìn anh: “Ba đừng viện lý do có bạn mà uống rượu trong nhà đấy!”. Anh thấp giọng, gần như là năn nỉ: “Ba chỉ uống với bác một cốc nhỏ thôi mà con!”. Không nhìn bố, cậu bé vừa bỏ ra khỏi bàn ăn vừa nói: “Ba có giữ lời không đó?”. Tôi sững sốt.

Lúc sau, anh tìm cách giải thích: “Bên Mỹ, trong gia đình, người lớn không được uống rươ, hút thuốc, và nói tục trước mặt trẻ con. Ở trường, các thầy cô giáo dạy cho bọn trẻ phải là vị quan toà giám sát và phê phán hành vi sai trái của người lớn”.

Chao ơi, thiệt là khác một trời một vực với bên mình. Bên mình, cha mẹ là quan toà thẩm định hành vi của trẻ con. Bên Tây, trẻ con là quan toà giám sát hành vi của bố mẹ. Bên mình, trẻ con là “con nít biết gì”. Bên Tây, trẻ con hiện thân của thánh thiện, là cái phanh của người lớn.  Phải chăng, đó là điểm khác nhau giữa hai nền giáo dục! Tất nhiên, mọi sự so sánh chỉ nên để hiểu biết và bổ sung chứ không để phê phán nhau.

Tôi thầm nghĩ, người ta: ra đường có police (rất nghiêm), về nhà có con nít (rất dữ), hèn chi cái xã hội ấy cứ răm rắp đâu vào đó.



Nguyễn Văn Dũng            

 Các tin liên quan

 
 1   2   3   4   5  > >>

  Trước    In trang