Trang chủ : Tư liệu
Tốt bụng

      

Xuống phi trường Vancouver - Canada. Tôi đến quầy điện thoại công cọng báo tin cho người nhà đi đón. Tay cầm tờ bạc 5 đô la Mỹ, loay hoay mãi không sao điện được. Một thanh niên Canada bên cạnh vừa nói chuyện điện thoại vừa lục túi cho tôi mấy xen tiền lẻ, tôi bỏ vào hộp điện thoại nhưng vẫn không điện được. Cô gái Canada ô bên trái thấy vậy, cũng vừa điện thoại vừa lục túi tìm tiền lẻ giúp tôi... Lại không được. Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô quay qua giải thích cho tôi vì sao không gọi được, và cho biết dân Canada không xài tiền Mỹ, có tiền Mỹ thì phải đến ngân hàng đổi ra tiền của nước họ rồi mới xài được; cô vui vẻ nói rất vui lòng được giúp tôi. Nói xong cô bèn rút trong túi cái cạc điện thoại của cô, bấm bấm, mãi khi nối được đầu dây ở Toronto cô mới bai bai tôi.

Trên nguyên tắc, tôi có thể nói dài dài cho đến khi hết cái cạc điện thoại của cô. Nhưng tất nhiên, tôi chỉ báo tin cho con gái là tôi đã đến, giờ lên máy bay ở Vancouver và giờ đến Toronto, rồi cúp máy.

Đã hai tháng qua đi kể từ ngày ấy, mỗi lần nhớ lại chuyến thăm Canada là tôi lại nhớ về hai con người tốt bụng ở phi trường Vancouver. Tôi nghiệm ra rằng, bằng tấm lòng nhân ái, tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ người khác, mỗi người có thể góp phần làm cho cuộc đời này đẹp hơn, và góp phần để lại trong lòng du khách những ấn tượng tốt lành về quê hương đất nước mình.

 



Nguyễn Văn Dũng            

 Các tin liên quan

 
 1   2   3   4   5  > >>

  Trước    In trang