Trang chủ : Tư liệu
Người giàu cũng... xin

      

Tôi không biết thuở xưa Vương Khải Thạch Sùng giàu cỡ nào, chứ ngày nay giàu như anh ấy kể cũng là thiên hạ hiếm. Nhà anh 5 gái 2 trai. Chị đầu giàu nhất xứ, bốn cô em không nhì cũng ba, tư. Riêng anh, bằng 5 cô kia cọng lại. Còn chú út thì suốt đời … đi xin.

Chú: tàng tàng, dập dập, và nhầm lẫn lung tung… Chỉ được cái hiền lành, vô hại. Sáng nào cũng ra đầu ngõ, gặp ai xin nấy, nhưng chỉ xin đủ tiền uống cốc cà phê.

Nhà anh người vô kẻ ra tấp nập. Toàn là những doanh nhân tăm tiếng, hoặc quan chức nọ kia. Mỗi lần tiếp khách, sau lưng anh luôn kè kè chú em hộ vệ, không phải với cây thanh long đao của Quan Công mà với cái nhìn xa xăm, nửa mộng nửa mị. Thi thoảng, chú thành khẩn chìa tay về phía khách: “cho xin hai ngàn!”. Mỗi lần thế, anh đều quay lui, âu yếm ôm em vào lòng, rồi trân trọng giới thiệu: “Đây là cậu em út của tui”, với nụ cười bao dung và thương cảm.

Thế đấy, giàu sang phú quí như anh mà nhà vẫn có kẻ phải đi ăn xin. Người trãi đời gọi đó là luật bù trừ - Thượng đế không cho ai cái gì mà không đòi lại cái gì.

Đã đành vậy, nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta không coi thế là nhục? Có bao nhiêu người trong chúng ta biết yêu thương những mãnh đời bất hạnh? Nói cho cùng, giàu như anh, rồi cũng sẽ có người giàu hơn, nhưng trái tim nhân ái, bao dung ấy xem ra mới là xưa nay thiên hạ hiếm.

 



Nguyễn Văn Dũng            

 Các tin liên quan

 
 1   2   3   4   5  > >>

  Trước    In trang