Trang chủ : Tư liệu
"Ta đi yêu người ta yêu nhau"

      

       Thỉnh thoảng tôi cũng “vi hành” một vòng xem tuổi trẻ bây giờ yêu thương ra làm sao. Bây giờ... Té ra đã tình yêu thì đời nào cũng vậy, ở đâu cũng vậy: cần một không gian thể hiện. Đó nhất thiết phải là một nơi đẹp, thơ mộng và kín đáo. Và để có một nơi như thế người ta phải trả giá chút chút. Ví dụ, để thoát khỏi mấy nhỏ bán hàng rong đeo bám, chàng trai đành hoan hỉ mua vài thỏi kẹo cao su (đôi khi đến cả chục thỏi chứ chẳng phải). Hoặc xí cho mấy nhỏ chăn bò vài ngàn “mua thuốc hút”. Cũng có khi phải trả cái giá lớn hơn. Ví dụ, mấy “yên hùng” từ đâu không biết xẹt ngang, “Em ơi, em đừng tin thằng nớ, hắn là một thằng đểu đó!”, “Em ơi...”,  hoặc thốt lên những lời trêu ghẹo mà chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ thẹn đỏ mặt rồi. Nhưng (may thay), thường khi nhận được những lời ưu ái mát lòng, “Ôi, đẹp đôi quá”, “Bravo tình yêu. Hãy yêu thương và chung thuỷ đến trọn đời nhé”...

       Có một câu thơ rất hay: “Ta đi yêu người ta yêu nhau”. Người đã có cái tâm như thế hẳn là họ luôn luôn an lạc, bởi họ biết hạnh phúc cái hạnh phúc của thiên hạ. Bổng nhớ lời thầy dạy thời Trung học, “Người có giáo dục biết dành những gì tốt đẹp nhất, những lời tốt đẹp nhất cho những người yêu nhau”. Và những lúc như thế, tuy tôi đã qua cái tuổi nói lên thành lời, nhưng tự đáy lòng tôi cầu mong sao tình yêu của họ bền chặt đến mai sau.



Nguyễn Văn Dũng            

 Các tin liên quan

 
 1   2   3   4   5  > >>

  Trước    In trang